Tôi chọn Công Trình Của Chúa..hay là Tôi chọn Chúa



Tôi chọn Công Trình Của Chúa..hay là Tôi chọn Chúa


Tôi chọn Công Trình Của Chúa..hay là Tôi chọn Chúa.
Vấn đề này dễ dàng, thực tế và cũng cực kỳ quan trọng mà ai cũng có thể thực hiện được.

Nhưng tiếc một điều là người ta thường chọn “Công Trình Của Chúa chứ không chọn Chúa.
Là linh mục, tôi lo thực hiện các mục vụ  của mình:
Trong khi làm lễ, cầm Chúa trong tay nhưng cả ngày chẳng nhớ Chúa một vài giây, lấy tư cách gì để thực sự sống kết hiệp với Ngài!!!
Việc quan trọng như vậy mà còn không thực hiện được thì những việc khác như  giải tội, rửa tội, xức dầu..thì ăn thua gì!!! 
Trên tòa giảng  cũng vậy, chỉ cần vài cú click chuột, đã có trong tay cả chục bài giảng trên mạng, chỉ cần xào nấu lại một chút là một linh mục có thể giảng lễ Chúa nhật một cách ngon lành..giảng những điều của người khác chứ không phải giảng những điều mình sống, những điều mình thực sự cảm nghiệm.
Như thế là thợ giảng chứ không phải người loan báo Tin mừng..Chỉ vỉ bản thân linh mục có Tin Mừng gì đâu mà loan báo!!!
Tôi “chọn công trình của Chúa” chứ “không chọn Chúa”.   

Là huynh trưởng chóp bu của các hội đòan, cộng đòan..tôi lo lắng sao cho cộng đòan ổn định theo sự điều hành của tôi trong trật tự. Bảo sao nghe vậy, mọi người một ý một lòng theo tiêu chuẩn của tôi..
Nếu cộng đòan lớn mạnh, tôi tạ ơn Chúa. Nếu tinh thần anh em yếu kém đi, ngày càng giảm số lượng thì tôi lại lừa bịp chính mình bẳng lập luận rất chi là hữu lý: chỉ cần chất chứ không cần lượng. Kiểu nào tôi cũng cho là tốt..cứ việc an tâm mà lo cho công trình của Chúa. Riêng bản thân tôi, suốt ngày lo cho cộng đoàn, nên chẳng còn giờ để nhớ mà sống với Ngài.
Tôi “chọn công trình của Chúa” chứ “không chọn Chúa”.

Là thành viên trong hội đồng giáo xứ tôi gần như suốt ngày ở trong nhà xứ. Chúa ban cho tôi khá nhiều tài năng, nên tôi kiêm nhiệm mấy chức vị trong ban điều hành. Tôi như chiếc chong chóng.. chưa hòan thành công việc này đã phải quay sang việc kia..mà tòan là những việc quan trọng..Làm như thể không có tôi thì thiên hạ chết hết, chẳng ai biết đường nào mà lần. Bận rộn quá đến nỗi đôi khi chẳng thiết gì tới ăn uống.
Tôi “chọn công trình của Chúa” chứ “không chọn Chúa”.
Là ca trưởng, tôi phải luyện tập ca viên của mình hát thật hay. Hay hơn tất cả các ca đoàn khác trong giáo xứ. Hôm nào ca đòan hát thành công, tôi âm thầm lắng nghe xem người ta có khen ca đòan mình không.
Tôi “chọn công trình của Chúa” chứ “không chọn Chúa”.

Là thành viện Legio, tôi đọc kinh cho kẻ liệt, chăm sóc người ốm đau..tôi rất hãnh diện vì nhiều người đã nức nở khen ngợi công khó của tôi.
Nhiều người còn cảm ơn tôi hết lòng bằng những lời nói trong rưng rưng nước mắt.  Thật là thích thú biết bao..thích thú đến nỗi tôi sẵn sàng bỏ bê chồng con, mặc cho bố con nó ăn uống ra sao cũng được vì tôi đang lo tìm kiếm nước Trời!!!
Tôi “chọn công trình của Chúa” chứ “không chọn Chúa”.

Một minh chứng hùng hồn mà có lẽ rất nhiều người biết đó là chính cố Hồng y  mục Nguyễn Văn Thuận – khi còn là giám mục - đã chia sẻ trong “Năm chíếc bánh và hai con cá”. Trong lúc đang hăng say trong công trình Công giáo Tiến hành một cách rầm rồ với một tương lai ngày càng thành công rực rỡ.
Đùng một cái, sau biến cố 1975, ngài bị bắt vào tù. Trong tù ngài mới chợt khám phá ra rằng suốt thời gian hăng say miệt mài trong công cuộc phát triển Công giáo tiến hành, còn chhính Chúa thì ngài không quan tâm lắm…
Ngài “chọn công trình của Chúa” chứ “không chọn Chúa”.


Vậy làm cách nào để chọn Chúa???

Dễ hơn cả ăn cơm sườn. Đơn giản là khám phá ra gương mặt đích thực của mình.
Chúa sinh ra ta. Ta là con yêu dấu của Ngài.
Thật vậy, chính Chúa Cha yêu mến anh em” (Ga 16:27)
Chúa chọn ta từ trong lòng mẹ và sai ta làm ngôn sứ cho muôn dân. Chọn mọi người – không trừ ai.
Chúa trong ta, ta trong Chúa. “Thầy ở trong Cha Thầy, anh em ở trong Thầy, và Thầy ở trong anh em” (Ga 14:20).
Vậy ngay từ hôm nay, ta gạt bỏ tư tưởng mình là yếu đuối, phàm hèn, tôi lỗi.
Đón nhận chức phận cao quý: là con yêu của Chúa.
Tập sống với kết hiệp nên một với Chúa hiện diện ngay trong lòng mình.
Từ từ, chúng ta sẽ nhận ra khuôn mặt đích thực của Chúa. Cuộc sống đạo của chúng ta dồi dào, bình an, hạnh phúc. Chính niềm vui này là động lực thôi thúc chúng ta lên đường loan báo Tin Mừng mà chúng ta đang nếm hưởng ngay trong cuộc đời thường ngày giữa trăm ngàn chông gai rải rác trên đường.
Lúc đó chúng ta cũng xác tín rằng: chúng ta đã “chọn Chúa”.
Bởi vì Chúa chính là nguồn hoan lạc của đời con.
Lập tức tương quan Vua-tôi, Chủ-tớ được thay thế bằng tương quan yêu thương từ muôn thủa.
Trong Đức Ki-tô,
Người đã chọn ta
trước cả khi tạo thành vũ trụ,
để trước thánh nhan Người,
ta trở nên tinh tuyền thánh thiện,
nhờ tình thương của Người
. (Ep 1:4)
Người đã chọn ta. Ta ở đây hiểu theo nghĩa rất rộng – mọi người – Có như thế mới phù hợp với tình yêu vô biên của Chúa.
Mà đã chọn hết, không loại trừ ai thì vấn đề Chúa chọn không còn chỉ dành riêng cho một số người nào.
Vấn đề cuối cùng liên quan tới từng người trong chúng ta.. chính là:
Riêng tôi, tôi có chọn Chúa không?
Thực vậy, theo kinh nghiệm của chúng tôi,
Tập sống với kết hiệp nên một với Chúa hiện diện ngay trong lòng mình
là một trong những cách CHỌN CHÚA tuyệt vời nhất.


Không có nhận xét nào

Được tạo bởi Blogger.