TÊN CÁM DỖ LỦI THỦI BỎ ĐI
TÊN CÁM DỖ LỦI THỦI BỎ ĐI
CN I Mùa
Chay – Năm A
“Thế rồi quỷ bỏ Người mà đi…” (Mt 4,11)
Sau những đợt tấn công dồn dập nơi
hoang địa,
tên cám dỗ tung ra ba mũi nhọn sắc lạnh —
ba lối sống tưởng ngọt ngào mà hóa ra lạc hướng.
Bánh — sống chỉ vì vật chất, vì hưởng
thụ chóng qua.
Nhảy xuống — sống để phô mình, thử thách cả Thiên Chúa.
Vinh hoa — sống vì quyền lực, thỏa hiệp với bóng tối.
Nhưng Thầy Giê-su không đôi co,
không lý luận hơn thua.
Người chỉ dịu dàng bám vào Lời Hằng Sống.
Mỗi lần đáp lại, chỉ một câu đơn sơ mà vững như đá tảng:
“Đã có lời chép rằng…”
Và rồi —
tên cám dỗ lủi thủi bỏ đi.
Còn tôi thì sao?
Có một thời, tôi đơn độc đối diện
với hắn.
Mười lần giao tranh,
thì chín lần rưỡi ngã quỵ trong ê chề.
Càng chống trả bằng sức riêng,
tôi càng thấy mình mỏi mệt.
Nhưng dần dần, sau những ngày tập
sống trong Tình Yêu của Ngài,
một điều lạ lùng xảy ra.
Tên cám dỗ không còn ồn ào như trước.
Hắn vẫn đó, nhưng xa hơn.
Lời thì thầm của hắn bỗng trở nên nhạt nhòa.
Có lẽ bởi quanh tôi
không còn là khoảng tối chênh vênh,
mà là một vùng sáng dịu dàng.
Ánh sáng ấy không chói lòa,
chỉ ấm áp —
như bình minh khẽ chạm vào mặt nước.
Và trong ánh sáng ấy,
hắn không chịu nổi.
Thầy Giê-su dùng Lời Chúa để triệt
hạ quỷ dữ.
Còn tôi —
tôi không dám nói đến chuyện triệt hạ.
Tôi chỉ nép mình vào trong vùng ánh sáng của
Ngài.
Ở đó,
không còn phải gồng mình lên chiến đấu.
Chỉ cần ở lại.
Rất êm.
Rất nhẹ.
Rất an toàn.
Và tên cám dỗ —
lại lủi thủi bỏ đi.

Leave a Comment